Leh ladakh ở đâu

Album hình họa du lịch dĩ nhiên đông đảo lời chia sẻ độc đáo về miền đất Ladakh (Ấn Độ) chắc chắn là vẫn khiến cảm hứng di chuyển của người tiêu dùng tăng lên vùn vụt cùng ao ước xách vali đi tức thì hôm nay!


Từ lâu Ladakh vẫn được mệnh danh là "Tiểu Tây Tạng" của Ấn Độ vị vẻ đẹp hùng vĩ đến choáng ngợp với những đỉnh núi tuyết phủ trắng xóa, phủ quanh là bạt ndại dột những gợn mây đậy phủ tạo đề xuất một form cảnh nửa thực nửa mơ. Không những vậy nơi đây còn chiếm trọn trái tim của tất cả những ai từng đặt chân đến bởi bầu trời trong xanh lạ kì cùng những cơn gió mát rượi, đôi Lúc se lạnh. Đứng ở bất kì nơi như thế nào vào Ladakh, bạn cũng đều gồm thể cảm nhận được sự gần gũi với ngulặng sơ của vạn vật thiên nhiên - một cảm giác hiếm gồm nặng nề tìm kiếm vào thời buổi này.

Bạn đang xem: Leh ladakh ở đâu

Tuy nhiên đây ko phải một địa điểm cứ muốn là đến được hoặc chỉ cần book sản phẩm công nghệ bay rồi gồm mặt nhẹ nmặt hàng, để đến Ladakhbạn cần nhiều hơn như vậy. Nhiều ở đây ko phải là tiền, nhưng đó là sự kiên nhẫn, quyết trọng tâm, một trái tyên đam mê tìm hiểu thuộc đôi chân đi ko biết mệt.

Mới đây, một bạn trẻ tên Nhị Đặng đã khiến dơn tình phải đứng ngồi ko im bởi vì hành trình tìm hiểu Ladakhthừa tuyệt vời của mình. Theo như những ban bố ghi tên Facebook thì Nhị Đặng hiện đang làm cho nhiều công việc liên quan đến nghệ thuật như videographer, photographer, food đoạn phim blogger cùng cả một người du lịch (traveler) nữa.



Nhị Đặng - cô gái trẻ đang khiến bão với album du lịch thừa chất của mình.


*

Album ảnh đẹp ngỡ ngàng có thương hiệu "Lost in Ladakh" kèm những phân tách sẻ tận tình, cụ thể nhưng đầy thú vị của Nhị Đặng đã thu về hơn 2k lượt like và vô số lượt phân chia sẻ chỉ sau một ngày. Cùng ngắm chú ý những khoảnh khắc "bồng lai tiên cảnh" và cảm nhận những trải nghiệm đặc biệt của cô nàng này nhé!



Thứ mà tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhất là ô cửa sổ trên vật dụng bay. Và chuyến đi thực sự đã bắt đầu! Tôi thấy mặt cửa sổ những đám mây bềnh bồng lướt qua, để lộ dần những hàng núi quyến rũ đôi mắt của những kẻ phía đằng sau ô vuông tê. Cơ trưởng đáp máy bay rất êm vào tràng vỗ tay kết thúc chuyến cất cánh từ Delhi đến Leh - một thị trấn Ladakh, phía Bắc Ấn Độ.



Cảm giác đặt chân xuống trường bay là cả một bầu trời trong xanh, làn gió mát mẻ lạnh, bao bọc quanh những hàng núi cao đầy ngạo nghễ gồm phần âm thầm hiểm nguy.


Những trang phục bộ đội, mặt hàng rào quân sự khắp mọi nơi cũng đủ đến thấy tầm quan liêu trọng của khu vực vực biên giới gần kề với Trung Quốc, Afghanisrã, Pakischảy. Lúc chiều xuống, thị trấn Leh từ từ chìm trong láng núi. Ở Leh, từ nhiều nhất nhưng người ta thường nói là "Juleh" , một chữ đầy ma thuật với nhiều ý nghĩa: Xin kính chào, cảm ơn, tạm biệt!



"The journey of life is longthe path unknown" (Hành trình của cuộc đời là con đường không có ai biết trước được.) Câu này trích từ một biển báo bên trên đoạn đường Ladakh.


Txuất xắc bởi vì để các biển hiệu cảnh báo, họ thường cần sử dụng những câu chơi chữ, tốt quote ấn tượng như :"Life is short, don"t make it shorter" (Đời đã ngắn đừng làm cho nó ngắn thêm), , "After whisky, driving risky"...(Say xỉn thì phải chạy xe cộ cẩn thận)


Sau 8 tiếng đường xe dằn xóc, qua nhiều địa hình, từ núi đá thô cằn, đồng cỏ thoải hương, sông suối... trong chiếc khắc nghiệt khô mắt, thô môi.


Trước mắt tôi là Tso Kiagar, như những dải lụa xếp lớp lạnh lẽo đang nằm chờ chiếc nắng trải lên những đường dáng để thêm hùng vĩ. Chỉ còn cách Tsomoriri khoảng 30km.


Tsomoriri hiện ra trước mắt! Hồ trong xanh cùng thảm thực vật đa dạng chủng loại mang đến đến khi nó hoàn toàn đóng băng vào mùa đông, từ tháng 11 .


Cả bọn nằm trên giường, trùm túi ngủ kín mkhông nhiều chỉ chừa mỗi loại mũi để thở. Tôi đang cặm cụi chỉnh cái máy ảnh, mở một cánh cửa sổ, đủ để góc trang bị có thể bắt được 30s, dải ngân hà chú ý thấy rõ trước mắt. Gió lùa vào tái kia, đầu tôi hơi choáng váng mỗi lúc xoay người giỏi cử động lật mạnh. Tôi quan sát hơi thở mình đứt quãng, rồi lại nhiều năm thườn thượt, ra sương, rồi bay lên, tưởng như tụ lại thành mây rồi tình cờ vỡ vụn ra thành những đốm nhỏ lắt nhắt bên trên bầu trời cao ráo. Một thế giới nào đây?! Tôi cảm thấy bản thân bé xíu nhỏ, một bình yên đơn giản, một thanh khô thản đến lạ... cứ muốn nhìn mãi nhìn mãi, chú ý mãi thế giới tinc tú tê từ ô vuông cửa sổ đen ngòm.


Toà lâu đài liếc qua từ cửa sổ đơn vị nghỉ trong một ngày mưa. Cả ngày mưa héo hắt ruột gan, ủ dột tinh thần. Héo thừa cần ông trời thương nhưng mà trao cái cầu vòng đôi để an ủi mấy đứa nhỏ dễ tổn thương!!!


Ở đây gồm rất nhiều tu viện nổi tiếng và Phật giáo ảnh hưởng sâu sắc đến người dân.

Xem thêm: Cách Tìm Bạn Trong Zingplay, Tiến Lên Miền Nam Hướng Dẫn Chơi Cùng Bạn Bè


Mỗi gia đình ở Ladakh đều gởi một người đàn ông của họ xuất gia làm Lạt ma cùng thọ giới. Họ được gửi tới những tu viện khi mới 5, 6 tuổi để giáo dục, đào tạo như những vị sư và dành riêng toàn bộ cuộc sống của mình để nghiên cứu cùng học tập Phật giáo. Cứ như vậy, thế hệ này nối tiếp thế hệ khác. Trong lịch sử, khu vực vực này là của người gốc Tây Tạng với có rất nhiều tu viện Phật giáo. Do đó, Ladakh cũng được gọi là "Tiểu Tây Tạng".


Sau một ngày nghỉ ngơi phục hồi sức khoẻ ở Leh, Shop chúng tôi lại bắt đầu chuyến phiêu lưu đến Zanskar - vùng đất đã từng bị biệt lập mặt hàng thế kỷ, ẩn mình giữa những hàng núi Himalaya hùng vĩ.


Một bà cụ người Ladakh xin thừa giang bên trên xe cộ Cửa Hàng chúng tôi. Cụ năm nay tám mươi mấy tuổi, bà vẫn đi bộ băng băng như những các cụ cụ khác vùng Ladakh. Chúng tôi xin phép cụ chụp hình lưu niệm, cụ bà nở nụ cười hồn hậu bất chấp tuổi tác.


Kargil là một mảnh ghnghiền khác của bức ttrẻ ranh Ladakh. Người ở Kargil lai giữa Tây Tạng, Pakistan giỏi Afghanisrã. 90 % dân số Kargil là Hồi giáo Shia, 5% người Sunni và 5% của Phật giáo Tây Tạng. Trong ảnh là một cô nhỏ xíu nữ sinch download kem trước giờ lên lớp. Tụi học sinch sáng sớm cứ ào ra ăn kem như phong trào í, vui lắm!


Qua khỏi Kargil, chúng tôi bắt đầu tiếp cận những thảo nguyên ổn bát ngát.


Những nhỏ Marmot (sóc đất - thường trồi lên vào mùa hè cùng sống dưới hang suốt mùa đông dài) nhúng nhính, chạy loanh xung quanh trên những đồng cỏ, nằm phơi mình bên trên hòn đá lớn, tốt cơ hội ẩn thời điểm hiện dưới hang ổ như chọc cười đám khách hàng du lịch đang loay hoay thích thú lướt qua bên trên xe. Tôi bao gồm cảm giác chúng như xưng hùng xưng bá khắp nơi đây vậy, một vương quốc riêng biệt của loại marmot, tự vị ko giới hạn. Tự nhiên lại có phần tị tỵ với chúng!


Mặt trời bắt đầu xuống núi vừa đúng thời gian chúng tôi đến Rangdum (một thị trấn hoang sơ và tách bóc biệt giữa lòng chảo thung lũng núi non hiểm trở, quanh khu vực này hình như chỉ duy nhất 1 dòng hostel, thiếu điện đóm, giá hơi đắt đỏ)


Tôi thấy những đỉnh núi tuyết đang ẩn hiện giữa màn sương khói, tựa hồ như vương quốc của bà chúa tuyết đâu đây.


Ngày thứ 12, công ty chúng tôi quyết định dành riêng 3 ngày để trekking lên tu viện Phuktal (Phugtal


Tu viện này nằm ẩn mình trong một khoảng rộng của hẻm núi khổng lồ cao tới 3.800m thuộc hàng núi Himalayas. Thiết kế cô lập của Phuktal sở hữu ý nghĩa tinch thần lớn do đã có nhiều nhà sư ẩn cư và thiền định trong số hang động ở khu vực vực này. Để đến được Padum, người ta phải bắt taxi từ Padum đến Raru, nơi kết thúc nhỏ đường cùng bắt đầu leo núi từ đó. Sẽ phải mất một hoặc nhì ngày đi bộ để đến Phugtal, ngang qua nhị ngôi buôn bản nhỏ Chatang và Purne. Tu viện cách Purne khoảng 7km.


Bằng giải pháp làm sao đó Phuktal vẫn điềm nhiên, lặng lẽ như được xếp từ muôn kiếp đời cùng được chở bịt trong một hốc đá to lớn. Đợt chúng tôi đi tất cả tương đối nhiều đoàn viện trợ với những chưng sĩ tình nguyện lên đây xét nghiệm chữa bệnh và phạt đồ ấm, chăn mền... đến mùa đông sắp tới.


Lúc này mấy đứa nhỏ đang háo hức chuẩn bị chạy xuống trạm tình nguyện để vác đồ lên tu viện. Trạm tình nguyện ở ngay hostel bên dưới tu viện, cách khoảng 500m đường leo dốc núi. Tụi nhỏ cứ thế vừa chạy vừa thở hổn hển. Còn đám công ty chúng tôi thì lết từng bước như người vác trăm ký trên vai. Mấy vị lạt ma già ung dung bước từng bước, bước khoảng chục bước dừng lại thở sâu, chú ý đời, chú ý người, cười dòng rồi lại bước tiếp, rất lâu xem qua cười với tụi này hỏi "mệt hông ".


Bước một mình, một khúc xung quanh, về phía nắng, cảm giác rất sướng, cô đơn nhưng không lẻ loi.


Zanskar tuy hẻo lánh nhưng là vùng đất giàu sắc màu sắc tinch thần, người Zanskar thường tổ chức các lễ hội vào năm, họ biến hóa, ca hát, nhảy múa... những khúc hùng ca về cuộc chiến giữa chiếc thiện cùng cái ác.


Tôi đã nói nếu bạn ưng ý nhàn hạ, sung sướng đừng đến Ladakh.Nhưng nếu bạn say đắm những nụ cười thanh thản, an nhiên, thì sự tồn tại của thế giới này - Ladakh, là một thứ tình yêu nhỏ nhỏ xíu dễ thương vào tôi. Một phiên bản vừa chông gai, khốc liệt, nhưng đầy cám dỗ, vừa hạnh ngộ, bao la, nhưng cũng bình dị đến nao lòng.

Những ngày cuối thuộc ở New Delhi, Khi tôi đến miền Trung Ấn cùng chuẩn bị cất cánh về Việt Nam. Tôi gặp anh hải quan tiền rà soát visa, quan sát anh không phải gốc Ấn, tôi ngờ ngợ anh là người Ladakh, chàng trai hải quan liêu với gương mặt phúc hậu hỏi tôi: "Cô đến Ladakh lần thứ nhì rồi à?!. Tôi giật lại ngay: "Anh là người Ladakh à!", "Vâng, tôi từ Leh" - Tôi thầm hét lên vào bụng" A tôi biết ngay lập tức mà!!" Nụ cười Ladakh của anh làm tôi ấm lòng, người Ladakh đi đâu vẫn mãi là người Ladakh, hoặc giả tôi đang quá color hồng ảo tưởng nhưng Ladakh vào tôi chắc cũng chỉ bao gồm thế, dường như trọn vẹn về phía những đường chân trời đã mất! Hẹn gặp lại nhé!